
Hiếu muốn kể bạn nghe một câu chuyện nhỏ.
Hôm đó có một chị đến gặp Hiếu. 41 tuổi. Dẫn theo cô con gái khoảng 14 tuổi ngồi chờ bên ngoài.
Làm xong chị soi gương. Mỉm cười. Rõ ràng là hài lòng.
Rồi con gái chị bước vào. Nhìn mẹ một lúc rồi nói:
“Mẹ trông đẹp hơn rồi. Con thích.”
Chị quay sang nhìn con. Rồi quay lại nhìn Hiếu. Mắt chị đỏ hoe lúc nào không hay.
“Em biết không. Đây là lần đầu tiên con bé khen mẹ đẹp mà hào hứng thế.”
Hiếu ngồi im không nói gì. Vì không cần nói gì thêm nữa.
Câu chuyện đó khiến Hiếu suy nghĩ mãi về một câu hỏi.
Khi người mẹ chăm sóc bản thân mình. Người con học được gì từ điều đó?
TRƯỚC TIÊN HIẾU MUỐN NÓI RÕ MỘT ĐIỀU
Bài này không phải để nói bạn phải làm đẹp vì con.
Hiếu đã nói nhiều lần và vẫn giữ quan điểm đó. Làm đẹp trước hết phải vì chính mình. Vì mình muốn. Vì mình xứng đáng.
Nhưng hôm nay Hiếu muốn nói về một góc khác mà ít ai để ý đến.
Cách người mẹ đối xử với bản thân mình đang dạy con rất nhiều thứ. Dù người mẹ có ý thức được hay không.
ĐỨA TRẺ HỌC KHÔNG PHẢI TỪ LỜI NÓI MÀ TỪ HÀNH ĐỘNG
Hiếu nhớ chị Thanh. 43 tuổi. Hai con gái.
Chị kể với Hiếu rằng chị lớn lên nhìn mẹ mình luôn bỏ bê bản thân. Mẹ chị không bao giờ mua đồ cho mình. Không bao giờ chăm sóc ngoại hình. Luôn nói câu quen thuộc:
“Lo cho chồng cho con xong rồi. Mẹ cần gì nữa.”
Và chị Thanh lớn lên với cái niềm tin ăn sâu vào tiềm thức rằng phụ nữ không được phép đặt bản thân lên trước. Phụ nữ muốn gì cho mình là ích kỷ.
Mất nhiều năm chị mới nhận ra niềm tin đó không phải sự thật. Mà là thứ chị học từ mẹ. Không phải qua lời dạy. Mà qua từng hành động chị chứng kiến mỗi ngày khi còn nhỏ.
“Em ơi chị không muốn con gái chị sau này cũng mang niềm tin đó. Nên chị bắt đầu thay đổi. Không chỉ cho chị mà còn cho con.”
Hiếu nghe xong và nghĩ rất lâu.
Đứa trẻ không học từ những gì cha mẹ nói. Đứa trẻ học từ những gì cha mẹ làm mỗi ngày.
Nếu con nhìn thấy mẹ mỗi sáng dành thời gian chăm sóc bản thân. Mẹ ra khỏi nhà chỉn chu và tự tin. Mẹ không ngại đầu tư cho ngoại hình của mình.
Con học được rằng phụ nữ xứng đáng được chăm sóc. Xứng đáng được đẹp. Xứng đáng dành thời gian và tiền bạc cho chính mình mà không cần xin lỗi ai.
Ngược lại nếu con nhìn thấy mẹ luôn bỏ bê bản thân. Luôn nhường hết cho người khác. Luôn nói thôi kệ mình già rồi cần gì.
Con cũng học được điều đó. Và mang nó vào cuộc sống của mình.
Không có lớp học nào dạy trẻ em về giá trị bản thân hiệu quả hơn việc chứng kiến mẹ mình đối xử với chính mình như thế nào.
NHƯNG CÓ MỘT MẶT KHÁC CỦA VẤN ĐỀ NÀY
Hiếu không muốn bài này chỉ đi một chiều.
Vì có một thứ cũng quan trọng không kém. Và nếu làm sai thì tác dụng ngược lại hoàn toàn.
Cách người mẹ nói về bản thân mình trước mặt con.
Hiếu biết chị Lan. 45 tuổi. Chị chăm sóc ngoại hình rất tốt. Nhưng chị có một thói quen mà chị không để ý.
Mỗi lần nhìn vào gương trước mặt con chị lại nói:
“Ôi già quá rồi. Xấu quá. Béo quá.”
Hay khi con khen mẹ đẹp thì chị gạt đi:
“Đẹp gì. Già rồi còn đẹp.”
Và chị không biết rằng đứa con gái 12 tuổi của chị đang nghe hết. Đang học hết.
Con bé học rằng phụ nữ phải tự chê mình. Rằng khen mình là kiêu. Rằng dù người khác khen thì cũng phải phủ nhận đi.
Rằng cơ thể là thứ để chê chứ không phải để trân trọng.
Làm đẹp nhưng nói xấu bản thân trước mặt con thì tác động tiêu cực không kém gì bỏ bê bản thân hoàn toàn.
VẬY TẤM GƯƠNG ĐÚNG NGHĨA TRÔNG NHƯ THẾ NÀO
Không phải hoàn hảo. Không phải lúc nào cũng phải trông xuất sắc.
Mà là thái độ của người mẹ với chính cơ thể và ngoại hình của mình.
Khi mẹ dành thời gian chăm sóc bản thân không phải vì ai bắt buộc mà vì mẹ trân trọng bản thân mình thì con học được rằng tự trọng là quan trọng.
Khi mẹ mặc bộ đồ mình thích và bước ra ngoài tự tin thì con học được rằng phụ nữ không cần xin phép ai để cảm thấy tốt về mình.
Khi mẹ đầu tư cho ngoại hình của mình mà không tự trách mình là hoang phí hay ích kỷ thì con học được rằng chăm sóc bản thân là quyền chứ không phải xa xỉ.
Khi mẹ nhìn vào gương và nói được câu hôm nay mình ổn thay vì hôm nay mình xấu thì con học được ngôn ngữ tự yêu thương bản thân.
VÀ ĐÂY LÀ ĐIỀU ĐẶC BIỆT NHẤT
Hiếu quan sát thấy một điều rất thú vị qua nhiều năm làm nghề này.
Những người phụ nữ bắt đầu chăm sóc bản thân vì con thường có một thay đổi kỳ lạ.
Ban đầu họ làm vì nghĩ đến con. Muốn là tấm gương tốt. Muốn con thấy mẹ trân trọng bản thân.
Nhưng sau một thời gian họ nhận ra mình đang làm vì chính mình. Vì nhìn vào gương thấy ổn. Vì cảm thấy tự tin hơn. Vì năng lượng tốt hơn.
Con chỉ là lý do ban đầu giúp họ vượt qua được sự ngại ngùng, cảm giác tội lỗi khi chi tiêu cho bản thân.
Đôi khi chúng ta cần một lý do bên ngoài để bắt đầu làm điều tốt cho chính mình. Và nếu con cái là lý do đó thì không có gì sai cả.
Vậy phụ nữ làm đẹp có phải tấm gương cho con không?
Câu trả lời của Hiếu là đúng. Nhưng không phải vì bạn phải làm đẹp vì con.
Mà vì khi bạn chăm sóc bản thân đúng cách vì đúng lý do thì tự nhiên bạn trở thành tấm gương tốt nhất mà không cần cố.
Con không cần mẹ hoàn hảo. Con cần thấy mẹ trân trọng chính mình.
Và đó là bài học giá trị nhất mà không trường học nào dạy được.
Nếu bài này chạm đến bạn thì comment một từ: TẤM GƯƠNG
Và nếu bạn có câu chuyện muốn chia sẻ thì Hiếu đọc hết.
Cách tốt nhất để dạy con yêu thương bản thân
là để con thấy mẹ đang yêu thương chính mình.

